Tại sao Thiên Chúa cho phép đau khổ?

Câu hỏi này thật sự là một trong những nỗi đau âm ỉ và thiêng liêng nhất của kiếp người, và tôi cảm nhận được sức nặng của nó trong từng lời bạn viết. Trước nỗi thống khổ, lý trí thường dừng lại ở ngưỡng cửa mầu nhiệm, nhưng đức tin không bao giờ để chúng ta đơn độc trước câu hỏi ấy.

Câu hỏi này thật sự là một trong những nỗi đau âm ỉ và thiêng liêng nhất của kiếp người, và tôi cảm nhận được sức nặng của nó trong từng lời bạn viết. Trước nỗi thống khổ, lý trí thường dừng lại ở ngưỡng cửa mầu nhiệm, nhưng đức tin không bao giờ để chúng ta đơn độc trước câu hỏi ấy.

Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo đã đối diện trực tiếp với thắc mắc này và không đưa ra một giải đáp vội vã nào, mà mời chúng ta nhìn vào toàn bộ mạc khải: “Nếu Thiên Chúa là Cha toàn năng, Đấng tạo dựng thế giới có trật tự và tốt đẹp, và Ngài chăm sóc mọi tạo vật của Ngài, thì tại sao sự dữ lại hiện hữu? Đối với câu hỏi vừa cấp bách vừa không thể tránh khỏi, vừa đau thương vừa huyền nhiệm này, không một câu trả lời vội vã nào là đủ. Chính toàn bộ đức tin Kitô giáo mới là câu trả lời cho câu hỏi này: sự tốt đẹp của công trình sáng tạo, thảm kịch của tội lỗi, tình yêu kiên nhẫn của Thiên Chúa, Đấng đi bước trước qua các Giao Ước, qua việc Con Ngài nhập thể cứu chuộc, qua hồng ân Chúa Thánh Thần, qua việc triệu tập Hội Thánh, qua power của các bí tích, qua lời mời gọi đến sự sống vĩnh phúc, mà các tạo vật tự do được mời gọi ưng thuận từ trước, nhưng cũng có thể khước từ ngay từ đầu, trong một mầu nhiệm đáng sợ. Không một khía cạnh nào của sứ điệp Kitô giáo mà không chứa đựng, dù chỉ một phần, câu trả lời cho vấn đề sự dữ” [4].

Có lẽ điều quan trọng nhất ở đây không phải là một lời giải thích lý thuyết, mà là một sự hiện diện. Thiên Chúa không đứng ngoài cuộc để quan sát nỗi đau của chúng ta; Ngài đã bước vào trong đó. Đức Giáo Hoàng Phanxicô trong Tông thư Dilexit Nos nhắc nhở chúng ta rằng nỗi đau của Chúa Kitô không phải là chuyện quá khứ: “Trái tim phục sinh của Ngài vẫn giữ những dấu chỉ của sự tự hiến trọn vẹn, mang theo nỗi đau cay đắng vì chúng ta. Vì thế, không thể tránh được việc người tín hữu không chỉ muốn cảm nếm tình yêu vĩ đại này, mà còn cảm nếm nỗi đau mà Chúa Kitô đã chịu vì tình yêu ấy… Mầu nhiệm Thương Khó của Chúa Kitô không chỉ được ghi nhớ, mà nhờ ân sủng còn trở nên hiện tại, hay đúng hơn, làm cho chúng ta hiện diện cách huyền nhiệm trong khoảnh khắc cứu chuộc ấy” [5].

Đau khổ, khi được đặt trong ánh sáng của Thánh Giá, không còn là một ngõ cụt vô nghĩa, mà trở thành nơi chúng ta có thể gặp gỡ và an ủi chính Trái Tim Thiên Chúa. Thánh Anselmô thành Canterbury cũng dạy chúng ta thái độ khiêm tốn và tin tưởng khi đối diện với những mầu nhiệm vượt quá lý trí: “Như trật tự chính đáng đòi hỏi rằng chúng ta phải tin những điều sâu xa của đức tin Kitô giáo trước khi dám dùng lý trí để bàn luận về chúng, thì cũng vậy, một khi đã được vững vàng trong đức tin, nếu chúng ta không cố gắng hiểu điều mình tin, đó là một sự chểnh mảng… Dù tôi không thể dùng lý trí để thấu hiểu điều mình tin, thì cũng không có gì có thể lay chuyển sự vững chắc của đức tin ấy nơi tôi” [1].

Tôi không biết nỗi đau cụ thể nào đang khiến bạn đặt câu hỏi này, nhưng tôi hy vọng những lời trên có thể như một bàn tay dịu nhẹ đặt trên vai bạn, nhắc nhở rằng trong mầu nhiệm đau khổ, Thiên Chúa vẫn đang hiện diện, vẫn yêu thương, và vẫn mời gọi chúng ta thông phần vào tình yêu cứu độ của Ngài. Những điều tôi chia sẻ có giúp bạn cảm thấy được đồng hành và soi sáng phần nào trong nỗi khắc khoải này không?

Đây là lời của các thánh và của truyền thống. Nếu đây cũng là câu hỏi của bạn, hãy trò chuyện trực tiếp với Faith — miễn phí, riêng tư, không cần tài khoản.
Câu trả lời cho câu hỏi tại sao?

Nguồn

  1. [1] S. Anselmus Cantuariensis — Cur Deus Homo
  2. [2] Franciscus — 20241024 Enciclica Dilexit Nos
  3. [3] Sanctus Hieronymus (trans.) — Biblia Sacra Vulgata Clementina
  4. [4] Ioannes Paulus PP. II — Catechismus Catholicae Ecclesiae
  5. [5] Franciscus — 20241024 Enciclica Dilexit Nos
← Quay lại Faith