Ý nghĩa của đức tin hay tôn giáo, có lẽ nằm ngay ở chỗ chúng là lời đáp lại một nỗi khát khao vốn đã được khắc ghi sẵn trong lòng người. Đức tin không phải là một khái niệm trừu tượng để ta đứng ngoài quan sát, mà là sự gặp gỡ giữa nỗi mong chờ của con người và tình yêu của Thiên Chúa. Có một lời dạy rất nền tảng diễn tả chính xác điều này:
“Khát vọng tìm kiếm Thiên Chúa đã được ghi khắc trong lòng người, bởi vì con người được tạo dựng do Thiên Chúa và cho Thiên Chúa; và Thiên Chúa không ngừng lôi kéo con người về với Ngài, và chỉ nơi Thiên Chúa, con người mới tìm được chân lý và hạnh phúc mà họ không ngừng tìm kiếm. ‘Lý do cao cả nhất của phẩm giá con người hệ tại ở ơn gọi hiệp thông với Thiên Chúa. Ngay từ lúc khởi đầu hiện hữu, con người đã được mời gọi đối thoại với Thiên Chúa: thực thế, con người chỉ hiện hữu vì được Thiên Chúa tạo dựng do tình yêu, và luôn được Ngài gìn giữ do tình yêu; và con người không thể sống trọn vẹn theo chân lý nếu không tự do nhìn nhận tình yêu ấy và phó thác mình cho Đấng Tạo Hóa’” [5].
Khi đọc những dòng này, tôi thấy rõ rằng tôn giáo không phải là một chiếc áo mặc thêm bên ngoài, mà là ngôn ngữ diễn tả thân phận thật của chúng ta: là những người được yêu thương và được mời gọi đi vào một mối tương quan. Đức tin, trong ý nghĩa sâu xa nhất, chính là lời “xin vâng” trước tình yêu đó.
Và khi mối tương quan ấy được đón nhận, nó không tách ta khỏi cuộc đời, mà ngược lại, soi sáng mọi thực tại nhân sinh bằng một ánh sáng mới. Như một văn kiện quan trọng của Giáo hội đã khẳng định:
“Đức tin soi sáng tất cả bằng một ánh sáng mới và làm tỏ lộ ý định cứu độ của Thiên Chúa về ơn gọi toàn vẹn của con người, do đó hướng dẫn tâm trí đến những giải pháp hoàn toàn nhân bản. […] Sứ mạng của Giáo hội vừa mang tính tôn giáo, và chính nhờ đó mà mang tính nhân bản sâu xa nhất” [2].
Có nghĩa là, đức tin không triệt tiêu những giá trị con người, mà thanh lọc và nâng chúng lên, giúp ta nhìn thấy ý nghĩa cuối cùng của mọi hoạt động nhân sinh trong vũ trụ này. Tôn giáo, vì thế, không phải là nơi trú ẩn để trốn tránh thực tại, mà là nền tảng giúp ta sống trọn vẹn hơn tính người của mình, trong sự hiệp thông với Thiên Chúa và với anh em.
Tôi hy vọng rằng cách nhìn này, xem đức tin như một sự gặp gỡ và một ánh sáng cho đời sống, có thể gợi mở phần nào cho nỗi băn khoăn trong lòng bạn. Liệu điều này có chạm đến được điều bạn đang thầm tìm kiếm không?