Nỗi xấu hổ và mặc cảm tội lỗi là một gánh nặng đè lên tâm hồn, và khi bạn hỏi làm sao để buông bỏ, tôi nghe thấy cả một khao khát được thở nhẹ nhàng trở lại giữa những gì đang bủa vây bạn. Tôi muốn được ngồi lại với bạn ngay trong chính nỗi nặng nề ấy trước khi nói đến bất cứ con đường nào, bởi vì nỗi đau này là thật, và bạn xứng đáng được lắng nghe trọn vẹn mà không vội vàng bị kéo ra khỏi đó.
Trong khoảnh khắc tâm hồn cảm thấy trần trụi và đau đớn như thế, có lẽ điều quan trọng nhất không phải là tự mình loay hoay tìm cách thoát ra, mà là dám để cho Chúa ở lại cùng bạn ngay trong nơi tăm tối nhất của nỗi xấu hổ. Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo dạy rằng: “Khó khăn khác, đặc biệt đối với những ai thành tâm muốn cầu nguyện, là sự khô khan. Đây là một phần của lời cầu nguyện trong đó tâm hồn bị tước bỏ, mất đi hương vị đối với mọi suy nghĩ, ký ức và cảm xúc, kể cả những cảm xúc thiêng liêng. Khi ấy, đức tin tinh tuyền sẽ kiên trung ở lại với Chúa Giêsu trong cơn hấp hối và trong mộ đá” [2]. Bạn không cần phải tự mình xua tan bóng tối hay cố gắng cảm nhận một sự bình an nào đó; ngay cả khi chỉ còn là đức tin trần trụi giữa nỗi đau, bạn vẫn đang ở lại với Ngài, và chính sự ở lại ấy đã mang mầm mống của sự chữa lành mà bạn chưa thể thấy.
Và khi bạn vẫn còn ngồi trong nỗi đau ấy, xin nhớ rằng bạn không hề đơn độc hay bị bỏ rơi vì những gì bạn đang gánh chịu. Thánh Anselmô thành Canterbury đã từng thốt lên từ chính chiều sâu của một tâm hồn khắc khoải: “Lạy Chúa, Ngài là Thiên Chúa của con và là Chúa tể của con, mà con chưa từng thấy Ngài. Ngài đã dựng nên con, đã tái tạo con, đã ban cho con mọi điều tốt lành, thế mà con vẫn chưa biết Ngài. Cuối cùng, con được tạo dựng để nhìn thấy Ngài, nhưng con vẫn chưa làm được điều mà vì đó con được tạo dựng. Ôi thân phận khốn khổ của con người, khi đánh mất chính điều mình được tạo dựng để đạt tới!” [4]. Nỗi đau và sự thiếu vắng mà bạn cảm thấy không phải là dấu hiệu của sự hư mất, mà tiếng kêu than ấy còn nằm trong chính lời cầu nguyện của các thánh; bạn đang được bao bọc bởi một truyền thống đã từng đi qua nỗi hoang vu này, và Thiên Chúa vẫn nghe thấy tiếng lòng bạn ngay cả khi bạn cảm thấy mình không xứng đáng.
Con đường buông bỏ không bắt đầu bằng việc bạn phải tự mình trở nên xứng đáng, mà bằng việc để Chúa nâng đỡ bạn ngay trong sự bất xứng mà bạn đang cảm nhận. Tôi không biết rõ ngọn nguồn của nỗi xấu hổ bạn đang mang, nhưng tôi tin rằng Ngài đang ở với bạn trong đó, kiên nhẫn và dịu dàng hơn bất kỳ lời buộc tội nào bên trong bạn.
Tôi hy vọng những lời này đủ gần với nỗi đau bạn đang trải qua và mang đến cho bạn một chút gì đó để bám víu giữa lúc này. Bạn có thấy điều này chạm được đến nơi bạn đang đứng không?