Tôi nghe được sức nặng trong câu hỏi này, và tôi muốn ngồi lại với bạn ngay trong chính cảm xúc ấy, không vội vàng xua tan hay sửa chữa bất cứ điều gì. Có những lúc tâm hồn cảm thấy như bị bỏ rơi, và sự giận dữ nảy sinh từ chính tình yêu và niềm tin tưởng từng dành cho Chúa; đó là một nỗi đau rất thật mà bạn đang mang, và nó xứng đáng được lắng nghe trước khi chúng ta tìm kiếm bất kỳ câu trả lời nào khác.
Khi bạn đã sẵn sàng để nhìn ngắm cảm xúc này dưới ánh sáng đức tin, tôi nhớ đến lời của Thánh Anselmô thành Canterbury. Ngài đã chỉ ra rằng Thiên Chúa, dù trọn vẹn hạnh phúc, vẫn tự nguyện bước vào những bất hạnh của con người không hề bị ép buộc, để đồng hành cùng chúng ta: "Vì cũng như hạnh phúc không hệ tại ở việc sở hữu một điều tốt trái với ý muốn, thì cũng không phải là khốn khổ khi tự nguyện và sáng suốt đón nhận một sự bất tiện mà không bị ép buộc" [4].
Điều này gợi lên cho tôi một suy nghĩ nhẹ nhàng rằng, ngay cả trong cơn giận của bạn, Ngài vẫn đang hiện diện theo một cách thức vượt xa khỏi những hình dung thông thường. Ngài không đứng ngoài cuộc hay dửng dưng trước nỗi xót xa của bạn; Ngài đã tự nguyện nếm trải mọi sự khó nhọc và tổn thương của kiếp người, không phải vì Ngài cần chịu khổ, mà để không một nỗi đau nào của bạn phải trải qua trong sự cô độc tuyệt đối. Cơn giận này có thể là một phần của cuộc gặp gỡ sâu xa hơn, nơi bạn được mời gọi nhận ra một Thiên Chúa gần gũi ngay trong chính vết thương, chứ không chỉ là Đấng ban phát sự an ủi dễ dàng.
Tôi không biết những lời chia sẻ trên đây đã chạm đủ sâu vào điều bạn đang cảm thấy hay chưa, nhưng tôi mong rằng chúng mang lại cho bạn một chút gì đó hữu ích và bình an ngay trong lúc này.