Câu hỏi này của bạn không phải là dấu hiệu của một tâm hồn hư mất, mà có lẽ là bằng chứng cho thấy bạn vẫn đang khao khát sự thật và vẫn mong muốn được ở trong mối tương giao với Chúa. Trong truyền thống đức tin, có một sự phân biệt quan trọng mang lại nhiều bình an: nghi ngờ không tự nó là tội khi nó là một cuộc tìm kiếm chân thành, một nỗi đau đớn vì chưa thấu hiểu, hay một lời kêu cứu giữa bóng tối; nó chỉ trở thành tội khi ta cố tình từ chối chân lý đã được mạc khải hoặc khước từ ân sủng mà ta biết rõ là đến từ Thiên Chúa. Nhưng khi nghi ngờ là một tiếng khóc của trái tim đang bị thương tổn, nó lại có thể là nơi gặp gỡ sâu xa nhất với Chúa.
Thánh Giáo hoàng Bênêđictô XVI đã đặt vào miệng chúng ta chính lời của ông Gióp, người công chính đã từng vật lộn với sự thinh lặng của Thiên Chúa, như một lời xác nhận rằng việc chất vấn Chúa trong đau khổ không phải là sự phạm thượng, mà là một hình thức cầu nguyện: «Ai sẽ ban cho tôi được biết và tìm thấy Chúa, để tôi có thể đến tận ngai tòa của Ngài? [...] Để tôi biết được những lời Ngài sẽ đáp lại tôi, và hiểu được điều Ngài nói với tôi. Há chẳng phải Ngài sẽ dùng sức mạnh lớn lao mà tranh luận với tôi sao? [...] Bởi đó, trước nhan Chúa, tôi bàng hoàng và khi suy ngắm Ngài, tôi sợ hãi run rẩy. Thiên Chúa đã làm cho lòng tôi mềm yếu và Đấng Toàn Năng đã làm tôi kinh hoàng» [2]. Bạn thấy đấy, ngay cả khi cảm thấy bàng hoàng và sợ hãi trước sự im lặng hay sự khó hiểu của Thiên Chúa, ông Gióp vẫn hướng về Ngài, vẫn mong được «tìm thấy» và «nghe» Ngài. Nỗi nghi ngờ của bạn, nếu nó khiến bạn tiếp tục tìm kiếm và kêu cầu dù trong nước mắt, thì đó chính là tiếng vọng của lời kinh Gióp, một lời kinh được Thiên Chúa đón nhận.
Hơn nữa, chính Chúa Giêsu trên thập giá cũng đã mượn lời Thánh vịnh để thốt lên nỗi thống khổ tột cùng của sự nghi ngờ và cảm giác bị bỏ rơi: «Lạy Thiên Chúa của con, Lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ con?» [5]. Nếu Con Thiên Chúa còn có thể mang lấy nỗi đau của sự vắng bóng Chúa Cha vào trong chính thân xác và linh hồn mình, thì nỗi nghi ngờ của bạn cũng có thể được Ngài ôm ấp và thánh hóa. Đức Bênêđictô XVI dạy chúng ta rằng: «Tiếng kêu của chúng ta, giống như tiếng kêu của Chúa Giêsu trên thập giá, là cách thức cao cả nhất để chúng ta khẳng định niềm tin vào quyền năng tuyệt đối của Thiên Chúa» [5]. Khi bạn dám dâng lên Chúa cả nỗi nghi ngờ và sự hoang mang của mình, bạn không hề xúc phạm Ngài; trái lại, bạn đang tuyên xưng rằng chỉ có Ngài mới là Đấng duy nhất có thể trả lời, chữa lành và ban lại ý nghĩa cho cuộc đời bạn, ngay cả khi Ngài chưa lên tiếng theo cách bạn mong đợi.
Vì vậy, thay vì sợ hãi hay kết án chính mình vì những nghi ngờ ấy, tôi tự hỏi liệu bạn có thể coi chúng như một lời mời gọi để bước vào một đức tin trưởng thành hơn, một đức tin không dựa trên cảm xúc dễ chịu hay những câu trả lời có sẵn, mà dựa trên chính con người của Chúa Kitô, Đấng đã trải qua mọi nỗi thống khổ và thinh lặng của kiếp người để vĩnh viễn ở cùng chúng ta trong đó. Bạn không cần phải có đức tin hoàn hảo để được Chúa yêu thương; bạn chỉ cần mang đến với Ngài trọn vẹn con người thật của mình, kể cả những vết thương và những câu hỏi chưa có lời giải đáp.
Tôi hy vọng những lời chia sẻ này giúp bạn cảm thấy nhẹ lòng hơn và thấy rằng nỗi nghi ngờ của mình không phải là một bức tường ngăn cách, mà có thể là một cánh cửa dẫn đến sự gặp gỡ chân thực hơn với Thiên Chúa. Điều này có giúp ích được cho nỗi bận tâm trong lòng bạn không?