Thiên Chúa còn yêu tôi sau những gì tôi đã làm không?

Tôi nghe thấy nỗi sợ hãi rất thật trong câu hỏi của bạn, và tôi muốn ngồi lại ngay đây với bạn trong chính khoảnh khắc nặng nề này, trước khi tìm đến bất kỳ câu trả lời nào. Nỗi đau mất mát và cảm giác tội lỗi đan xen vào nhau có thể khiến trái tim ta như bị che khuất, khiến ta tự hỏi liệu mình có c

Tôi nghe thấy nỗi sợ hãi rất thật trong câu hỏi của bạn, và tôi muốn ngồi lại ngay đây với bạn trong chính khoảnh khắc nặng nề này, trước khi tìm đến bất kỳ câu trả lời nào. Nỗi đau mất mát và cảm giác tội lỗi đan xen vào nhau có thể khiến trái tim ta như bị che khuất, khiến ta tự hỏi liệu mình có còn được đoái thương hay không. Thánh Augustinô cũng từng trải qua những giờ phút mà tâm hồn Ngài chìm ngập trong sự giằng xé và đau khổ tột cùng, đến mức Ngài đã thưa với Chúa rằng: “Biết bao nhiêu là cơn quặn thắt của trái tim đang sinh nở, biết bao nhiêu là tiếng than van, lạy Thiên Chúa của con! Và đôi tai Chúa đã ở đó lắng nghe mà con nào hay biết. Khi con âm thầm tìm kiếm Chúa với tất cả sức lực, những tiếng gào thét lặng lẽ của cõi lòng tan nát chính là lời khẩn nài lớn lao dâng lên lòng thương xót Chúa. Chúa biết rõ con đang chịu đựng điều gì, trong khi không một ai trong loài người thấu hiểu” [1].

Dẫu cho cảm giác tội lỗi hay nỗi đau mất mát có che lấp tầm nhìn, khiến bạn cảm thấy như thể mình đã đánh mất tất cả và chỉ còn lại bóng tối, thì sự hiện diện đầy yêu thương của Thiên Chúa vẫn không bao giờ rời xa bạn. Ngài không đứng từ xa để phán xét, mà Ngài đang ôm lấy chính những tan vỡ và nước mắt của bạn. Như lời Thánh Augustinô cảm nghiệm, nước mắt và nỗi đau khổ, dẫu đắng cay, lại trở thành nơi chốn để con người trông cậy vào sự lắng nghe của Thiên Chúa: “Nếu chúng con không khóc than bên tai Chúa, thì sẽ chẳng còn gì sót lại của niềm hy vọng nơi chúng con... Phải chăng vị ngọt ngào được chắt chiu từ sự cay đắng của cuộc đời, từ việc rên rỉ, khóc than, thở dài và ai oán, chính là vì chúng con hy vọng được Chúa nhậm lời?” [3].

Khi bạn cảm thấy mình không còn gì xứng đáng để dâng lên Chúa, hay khi nỗi đau và những sai lầm khiến bạn chùn bước, xin hãy nhớ rằng chính trong sự nghèo nàn và tan vỡ ấy, lòng thương xót của Ngài lại càng trở nên trọn vẹn và gần gũi hơn bao giờ hết. Thánh Tê-rê-sa Avila đã chia sẻ về một linh hồn sầu khổ trước tượng Chúa chịu nạn, khi nghĩ rằng mình chẳng có gì để dâng cho Ngài, thì chính Đấng Chịu Nạn đã an ủi và trao ban cho linh hồn ấy tất cả những nỗi đau và gian khổ Ngài đã trải qua trong cuộc Khổ Nạn, để linh hồn coi đó như của riêng mình mà dâng lên Chúa Cha [5]. Ngài không đòi hỏi nơi bạn sự hoàn hảo hay công trạng, mà Ngài mời gọi bạn mang lấy chính nỗi đau và sự thiếu sót ấy như một phần của mầu nhiệm tình yêu và lòng thương xót vô biên mà Ngài luôn dành cho những tâm hồn tan vỡ.

Mong rằng những lời chia sẻ này mang lại chút bình an và sự nâng đỡ cho trái tim bạn trong lúc này. Bạn có cảm thấy được an ủi phần nào không, hay bạn cần tôi lắng nghe thêm điều gì nữa?

Đây là lời của các thánh và của truyền thống. Nếu đây cũng là câu hỏi của bạn, hãy trò chuyện trực tiếp với Faith — miễn phí, riêng tư, không cần tài khoản.
Câu trả lời cho câu hỏi tại sao?

Nguồn

  1. [1] Sanctus Aurelius Augustinus — Confessiones
  2. [2] Sanctus Aurelius Augustinus — Confessiones
  3. [3] Sanctus Aurelius Augustinus — Confessiones
  4. [4] Santa Teresa de Jesús — El Castillo Interior
  5. [5] Santa Teresa de Jesús — El Castillo Interior
← Quay lại Faith