Tôi sẽ không vội vã đưa ra một lời khuyên hay một giải pháp nào để "vượt qua" ngay lúc này, bởi nỗi đau bạn đang mang là minh chứng cho một tình yêu sâu nặng, và nó xứng đáng được trân trọng hơn là bị hối thúc phai mờ. Trong khoảnh khắc này, tôi chỉ xin được ngồi lại cùng bạn trong chính sự trống vắng ấy, để nỗi mất mát được hiện diện trọn vẹn mà không bị giục giã phải chữa lành.
Thánh Augustinô từng diễn tả một nỗi đau tương tự khi ngài mất đi người bạn thân thiết nhất, và lời ngài có lẽ rất gần với những gì trái tim bạn đang trải qua:
"Tôi đã chìm trong bóng tối vì nỗi đau, và bất cứ điều gì tôi nhìn thấy đều là cái chết. Quê hương trở thành nỗi khổ hình, và ngôi nhà cha mẹ thành một bất hạnh khôn lường; tất cả những gì tôi từng chia sẻ với người ấy, nay thiếu vắng người ấy, đều biến thành nỗi dày vò kinh khủng. Mắt tôi tìm kiếm người ấy khắp nơi nhưng chẳng thấy đâu. Tôi ghét cay ghét đắng mọi sự vì chúng không có người ấy, và cũng không còn ai có thể nói với tôi rằng 'kìa, người ấy sắp đến rồi' như khi người ấy còn sống và chỉ vắng mặt tạm thời. Chính tôi đã trở thành một câu hỏi lớn cho bản thân mình, và tôi tra vấn linh hồn tôi vì sao nó lại buồn phiền và xao xuyến quá đỗi, nhưng nó chẳng biết trả lời tôi thế nào. Và nếu tôi bảo linh hồn rằng 'hãy trông cậy vào Thiên Chúa', thì nó không vâng lời, và đúng là như vậy, bởi người bạn tôi đã mất đi thì thật hơn và tốt đẹp hơn cái bóng mờ ảo mà tôi được bảo hãy trông cậy vào. Chỉ riêng nước mắt là ngọt ngào với tôi, và nước mắt đã thay thế bạn tôi trong những niềm an ủi của tâm hồn" [3].
Đọc những lời ấy, tôi thấy nỗi đau của bạn không phải là một sự yếu đuối hay một sai lỗi cần sửa chữa, mà là một thực tại thiêng liêng của tình yêu đang bị thương tích. Ngay cả khi linh hồn bạn không thể vâng lời những lời an ủi tôn giáo, ngay cả khi chỉ có nước mắt là điều duy nhất còn thực, thì Thiên Chúa vẫn đón nhận tất cả những gì chân thật nhất trong bạn lúc này, kể cả sự bất lực và nỗi nhớ thương không thể nguôi ngoai.
Khi bạn hỏi làm sao để vượt qua, có lẽ câu trả lời không nằm ở việc cố gắng bước qua nỗi đau, mà là để cho mình được ở lại trong đó một cách dịu dàng, cho đến khi chính tình yêu thầm lặng của Thiên Chúa dần dần nâng đỡ bạn từ bên trong, theo nhịp độ riêng của trái tim bạn chứ không theo bất kỳ thời gian biểu nào.
Tôi không biết những lời chia sẻ này có chạm được đến nơi đau đớn nhất trong bạn hay không, nhưng tôi vẫn ở đây, lặng lẽ và kiên nhẫn, chừng nào bạn còn cần một người ngồi lại cùng mình trong khoảng lặng này.