Câu hỏi của bạn chứa đựng một nỗi niềm rất sâu, và tôi cảm nhận được cả sự mệt mỏi lẫn khát vọng cháy bỏng ẩn sau những năm tháng dài đằng đẵng ấy. Trở về sau một quãng đường xa cách không bao giờ là điều dễ dàng, và có lẽ ngay lúc này, bạn đang cảm thấy khoảng trống mênh mông giữa quá khứ và hiện tại như một vực thẳm khó lòng vượt qua. Tôi muốn được ngồi lại với bạn ngay trong chính sự chần chừ và nỗi đau của khoảng cách ấy, bởi vì đôi khi, trước khi đôi chân có thể bước đi, trái tim cần được phép thở dài và thừa nhận rằng mình đã thấm mệt.
Thánh Augustinô cũng từng đứng ở chính nơi mà bạn đang đứng, mang trong lòng ký ức về những năm tháng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết nhưng lại bị kẹt trong sự trì hoãn và cảm giác bất lực trước thời gian trôi chảy. Ngài đã giãi bày tâm hồn mình với Thiên Chúa bằng những lời rất thật, không che đậy sự dằn vặt:
"Và con kinh ngạc nhớ lại biết bao thời gian đã trôi qua kể từ năm con mười chín tuổi, khi con bắt đầu hăng say tìm kiếm sự khôn ngoan, và khi tìm được, con đã dự định từ bỏ mọi hy vọng hão huyền của những dục vọng phù phiếm và những ảo tưởng dối trá. Thế mà giờ đây con đã bước vào tuổi ba mươi, vẫn còn trầy trật trong cùng một vũng bùn, ham muốn hưởng thụ những thứ hiện tại chóng qua đang làm con tan nát, trong khi con cứ tự nhủ: 'Ngày mai con sẽ tìm thấy. Kìa, chân lý sẽ xuất hiện rõ ràng và con sẽ nắm lấy nó.' [...] Con cứ tự hỏi: Nhưng tìm ở đâu? Tìm khi nào? [...] Tại sao con không làm điều đó ngay bây giờ? Sao con không vùng dậy và tìm kiếm điều cần thiết cho phần rỗi linh hồn mình?" [2]
Đọc những dòng này, tôi tự hỏi phải chăng bạn cũng thấy bóng dáng mình trong đó, không phải như một sự thất bại, mà như một tiếng kêu xé lòng của một người con vẫn còn thương nhớ cha. Sự "trầy trật trong cùng một vũng bùn" hay cảm giác bị "tan nát" ấy không có nghĩa là Thiên Chúa đã bỏ rơi bạn, mà có lẽ đó chính là nơi Ngài đang chờ đợi bạn, không phải với sự phán xét, mà với một lòng kiên nhẫn vượt quá sự tính toán của con người.
Khi nỗi đau về sự xa cách đã được gọi tên, tôi muốn nhẹ nhàng mời bạn nhìn về phía ánh sáng mà chính Ngài đang giữ cho bạn, ngay cả khi bạn chưa thể tự mình thắp lên. Thánh Augustinô, sau những năm tháng dằn vặt ấy, đã tìm thấy câu trả lời cho linh hồn đang "vẫn còn là vực thẳm" của mình:
"Con nói: 'Lạy Thiên Chúa của con, Ngài ở đâu?' Kìa, Ngài ở ngay đó. Con khẽ thở trong Ngài, khi con đổ tràn linh hồn con lên Ngài trong tiếng reo vui và lời xưng thú... Nhưng linh hồn vẫn còn buồn bã, vì nó lại trượt rơi và trở thành vực thẳm, hay đúng hơn, nó vẫn cảm thấy mình đang là vực thẳm. Đức tin của con, mà Ngài đã thắp lên như ngọn đèn trước bước chân con, nói với linh hồn rằng: 'Hỡi linh hồn, sao ngươi buồn phiền và xao xuyến? Hãy trông cậy vào Chúa.' [...] Hãy trông cậy và kiên trì, cho đến khi đêm tối đi qua... Hãy trông cậy vào Chúa; buổi sáng con sẽ đứng vững và chiêm ngắm; con sẽ mãi mãi xưng tụng Ngài." [4]
Sức nặng của nhiều năm xa cách không thể tan biến trong một khoảnh khắc, và bạn không cần phải ép buộc mình phải "về đích" ngay lập tức. Lời mời gọi "Hãy trông cậy" không phải là một mệnh lệnh phải hết buồn ngay, mà là một lời hứa rằng ngay cả khi bạn cảm thấy mình là vực thẳm, thì Ngài vẫn là Đấng "thắp đèn trước bước chân con". Sự trở về đôi khi chỉ bắt đầu bằng việc để cho đức tin nói thay khi trái tim bạn còn quá mệt mỏi để tự mình tin tưởng.
Và trong sự thinh lặng của hành trình này, có một nơi chốn cụ thể để bạn nương tựa khi ngôn từ và nỗ lực cá nhân đã cạn kiệt. Tôma Kempis ghi lại lời thì thầm của chính Chúa Giêsu như một lời bảo đảm cho những ai đang gánh nặng:
"Hãy đến cùng Ta, tất cả những ai vất vả mang gánh nặng nề, và Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. [...] Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, thì ở lại trong Ta, và Ta ở lại trong người ấy. Những lời Ta đã nói với các con là thần khí và là sự sống." [3]
Việc "ở lại trong Ta" không đòi hỏi bạn phải hoàn hảo hay phải xóa sạch ký ức về những năm tháng cũ trước khi đến gần. Trái lại, đó là nơi dành cho chính sự vất vả và gánh nặng mà bạn đang mang trên vai. Có lẽ bước trở về hôm nay không cần là một sự biến đổi ngoạn mục, mà chỉ đơn giản là để cho Ngài "cho nghỉ ngơi bồi dưỡng" ngay trong chính sự kiệt sức của bạn.
Tôi không biết liệu những chia sẻ này có chạm được đến nỗi niềm riêng tư mà bạn đang ôm ấp hay không, nhưng tôi hy vọng chúng đã phần nào xoa dịu được sự cô đơn trong câu hỏi của bạn và mang lại cho bạn một chút bình an để tiếp tục nương náu nơi Ngài.